10/05/2010

Chuyện ở Ngurah Rai



Có những sân bay mà bạn có thể bắt gặp ở đó rất nhiều câu chuyện. Ngurah Rai ở Denpasar, Bali cũng là một sân bay như thế.

Đến Indonesia, nếu hỏi về Ngurah Rai thì bạn sẽ được nghe kể rất tường tận về người anh hùng dân tộc của đất nước Indonesia, người đã lãnh đạo quân kháng chiến Indonesia trong cuộc giải phóng đất nước khỏi sự xâm lược của thực dân Hà Lan trên chiến trường Bali và đã hi sinh tại hòn đảo thiên đường này. Về sau này, tên của ông được đặt cho sân bay quốc tế Denpasar Bali, nay là Sân Bay Quốc Tế Ngurah Rai. Trên đường ra vào sân bay, bạn sẽ dễ dàng nhận ra bức tượng Ngurah Rai bằng đá đen, loại đá đặc trưng của đảo Bali. Chân dung của Ngurah Rai cũng được in trên tờ 50,000 rupi Indonesia.

Ngurah Rai là một sân bay cũ kỹ, không mấy sạch sẽ, náo nhiệt bởi hàng triệu lượt khách quốc tế & quốc nội đi đi về về mỗi năm. Mặc dù được tiếng là sân bay quốc tế của đảo Bali - thiên đường du lịch, nhưng đa số khách đến Ngurah Rai chỉ muốn ra khỏi sân bay này càng nhanh càng tốt. Vì Ngurah Rai chẳng có tiện ích dịch vụ gì đặc biệt trong một diện tích khiêm tốn. Khách du lịch thường phải tốn hơn $25 lệ phí visa và khi rời khỏi sân bay, bạn phải đóng thêm phí xuất cảnh là $17. Nhà ga quốc nội ở Ngurah Rai cũng hỗn tạp, ồn ào chẳng kém gì sân bay Tân Sơn Nhất ở ta. Quả tình, không ngạc nhiên khi nhiều người Úc nhăn mặt trề môi khi bạn nhắc đến Ngurah Rai.

Tôi nói với anh GM của khách sạn All Seasons Legian Bali: “Đối với Bali, tui sẵn sàng bỏ ra $50 lệ phí visa, điều đó không thành vấn đề. Nhưng sau tất cả những trải nghiệm mà khách du lịch đã có ở Bali, việc nộp thêm 17$ trước khi lên tàu bay về nước là điên khùng”, và thốt lên “That’s a rip-off”. Không quá khó để tính trước khoản phí trên vào lệ phí chuyến bay quốc tế. Giới chức quản lý ở Ngurah Rai có lẽ cần phải học tập sân bay Phuket về khoản này.

Nhưng Ngurah Rai lại tạo cho tôi một ấn tượng đặc biệt khó quên. Tôi thích Ngurah Rai vì nó cũ kỹ. Những mái trần thấp đều đều một kiểu, những miếng gạch men lót sàn nhuốm màu ngà ngà của vết chân thời gian, những chiếc máy điều hòa to dài đặt dọc theo hai bên hành lang è è xả hơi lạnh, cho đến đường nét hoa văn chạm trổ trên từng mảng tường bậc thang. Nối giữa hai nhà ga của sân bay là một hành lang, thực chất là một phần nằm trong ngôi đền của sân bay. Ở Bali, mọi công trình đều phải có một ngôi đền nhỏ, điều này đã trở thành luật chứ không còn đơn thuần là lệ. Những ngôi đền này là nơi thánh thiên mà người Bali thường lui đến để cầu nguyện. Các khách sạn, resort ở Bali đều có những ngôi đền riêng cho mình; nhiều chủ đầu tư tinh ý xây đền rất đẹp và to, thu hút rất nhiều người đến cầu nguyện mỗi dịp lễ lạt, như một cách thu hút thêm khách ở.

Nếu có dịp đến Ngurah Rai, cũng đừng quên những người nhân viên già với khuôn mặt hồn hậu đang cần mẫn làm công việc vệ sinh sân bay. Hãy chào họ bằng một cách chắp tay và mỉm cười, cho dù tiếng chào là Um Squasti Astu hay Hello thì bạn cũng sẽ nhận lại được rất nhiều nụ cười chân thành.

Ngurah Rai chỉ có một đường băng duy nhất. Các máy bay thường đáp xuống từ hướng Tây (Runway 27), và cất cánh từ hướng Đông (Runway 9). Tại đầu Runway 9 nhô một phần hướng ra biển. Nhìn ra từ cửa sổ của chiếc máy bay đang chuẩn bị cất cánh, bạn có cảm giác như đang ngồi trên một con thuyền lênh đênh trên sóng biển. Đó là điều thú vị thứ ba mà tôi thích ở Ngurah Rai.

Nhưng chính điều thú vị thứ ba này ở sân bay Ngurah Rai đã trở thành một sự bất tiện đối với các khu resorts ở bán đảo Benoa. Đó là tiếng ồn máy bay hạ cất cánh liên tục từ 6h sáng đến 2h đêm. Sau một đêm nghỉ tại khách sạn Novotel Bali Benoa, tôi than thở với người quản lý: “May mà tui là người Việt Nam, chứ tui mà là người Nhật thì chả biết mấy resort ở đây sẽ còn bị than phiền đến như thế nào về chuyện phải 2h sáng mới ngủ ngon giấc được”. Ở Bali, nếu Kuta được ví như khu phố sầm uất dành cho tây balô, thì bán đảo Benoa được xem như là khu yên tĩnh dành cho khách du lịch lắm tiền nhiều của. Benoa tập trung chủ yếu các resorts 4-5 sao của Novotel, Melia, Hilton Conrad, Grand Hyatt, cùng 3 sân golf và vô số các nhà hàng fine-dining phục vụ giới nhà giàu với giá đắt hơn Kuta từ 30%-50%.

Khi anh bạn người Bali nói rằng chính quyền sắp nâng cấp Ngurah Rai, mà có khi là sẽ xây dựng một sân bay mới thay thế và khang trang hiện đại hơn. Tôi bỗng dưng cảm thấy ngậm ngùi. Hiện lên đâu đó trong mắt tôi là nụ cười hiền lành của người lao công già ở sân bay Ngurah Rai.